Nhân vô dục nhân vô phúc

Tiểu Ngư Nhi của ta-chương 39


Tiểu Ngư Nhi của ta-chương thứ  ba mươi chín.

Sau khi trở lại gian nhà kia, Nhâm Thiên Tường vẫn im lặng trầm mặc, im lặng đến nhìn không ra biểu tình. Xe vừa dừng lại, hắn liền ôm lấy Văn Dục, vẫn hướng trên lầu đi, sau đó nhẹ nhàng đem Văn Dục đặt ở trên giường. Lúc hắn xoay người phải rời đi, Văn Dục lo lắng giữ chặt tay hắn: “Thiên Tường, ngươi đang giận sao? Thật có lỗi a, giáo thụ hắn nói lung tung… Ta…”

-“…Dục nhi…” Thiên Tường không quay đầu lại, vẫn đứng ở nơi đó, mặc hắn kéo tay, thanh âm hơi có chút run run “Thực xin lỗi!”

Văn Dục ngây ngẩn cả người, nội tâm bất an tinh tế tràn ra. Hắn cố chống đỡ thân mình suy yếu, khởi động nửa người trên ôm lấy Thiên Tường: “Thiên Tường…không cần xin lỗi ta…Ta sẽ sợ hãi…ta sẽ sợ hãi ngươi phải rời khỏi ta! Thiên Tường…không cần như vậy…”

-“Dục nhi…” Nhâm Thiên Tường quay người lại, vẻ mặt ưu thương, hắn nửa quỳ ở bên giường, khẽ hôn hai má Văn Dục, thẳng tắp nhìn khuôn mặt cũng ưu thương kia “Ta nhận ra chính mình thật sự thực vô dụng, không có cách nào bảo hộ ngươi!”

-“…Thiên Tường, sao lại nghĩ như vậy a! Như thế này đã là đủ rồi…Thiên Tường, không cần nghĩ nhiều như vậy. Ta cảm thấy như vậy là đủ rồi!” Văn Dục tái nhợt nở nụ cười. Trong đáy lòng hắn lặng lẽ thở ra. Sau đó, hắn hôn lên cặp môi duyên dáng kia của Thiên Tường, tinh tế hôn…Thiên Tường đáp lại, quấy vị ngọt trong miệng Văn Dục, sau đó cả người đem Văn Dục đặt tại trên giường. Ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn thẳng cặp mặt xinh đẹp kia của Văn Dục “Dục nhi, vừa nghe thấy ngươi bị thương, lòng của ta đều sợ muốn chết, ngươi giúp ta nhìn xem hiện tại đã sống lại chưa?”

Khuôn mặt tái nhơt của Văn Dục lập tức đỏ lên. Tay hắn bị Thiên Tường nhẹ nhàng bắt lại, đặt ở nơi trái tim đã muốn rối loạn của Thiên Tường, cảm thụ nhịp đập rộn ràng kia. Tim của hắn tựa hồ cũng bắt đầu rối loạn.

Nhâm Thiên Tường vươn tay vuốt ve hai má tái nhợt của Văn Dục, trong lòng đau đến độ co rút. Hắn cúi người xuống, đầu chạm vào đầu Văn Dục, nhắm mắt lại, tinh tế nỉ non: “Dục nhi…nếu có một ngày…ta nghèo túng, hai bàn tay trắng…ngươi có thể rời đi ta hay không?”

-“Sẽ không, ta lấy mạng của ta mà đảm bảo, kiếp này vĩnh viễn không rời khỏi ngươi!” Văn Dục ôm lấy eo Thiên Tường, nhắm mắt lại, tinh tế cảm thụ hơi thở của Thiên Tường vờn quanh tại bên người “…Bởi vì ta yêu ngươi!”

-“Dục nhi, ta đời này đều không thể rời đi ngươi…làm sao bây giờ a?” Nhâm Thiên Tường mở mắt ra, nhìn Văn Dục từ từ nhắm lại hai mắt. Trong mắt hiện lên một tia phức tạp, hắn nằm xuống cạnh Văn Dục “Ngươi còn có thể đối ta phụ trách sao?”

-“Đứa ngốc, ta Văn Dục nói được thì làm được…Nhưng ngươi không được rời khỏi ta a!” Văn Dục mở mắt ra, nở nụ cười, nằm vào trong lòng Nhâm Thiên Tường.

-“…” Nhâm Thiên Tường ôm chặt người trong lòng, vẻ mặt lo lắng.

Buổi sáng ngày hôm sau, Văn Dục thói quen sờ sờ chỗ bên cạnh…Không có…rất lạnh…Trong lòng cả kinh, hắn lập tức ngồi dậy. Trong phòng không có bóng dáng Thiên Tường. Hắn hoảng hốt một chút, lập tức nhảy xuống giường, ngay cả giầy cũng không đeo, cuống quít lao ra phòng gọi: “Thiên Tường! Thiên Tường!”

-“Dục nhi!” Thiên Tường kinh ngạc ở phòng bếp xoay người, nhìn Văn Dục đi chân không chạy lại đây ôm lấy hắn “Sao vậy…làm sao vậy? Gặp ác mộng sao?”

-“Không, không có!” Văn Dục sụt sịt, đem mặt vùi vào sâu trong lòng Thiên Tường. Nguy rồi…Thiên Tường, ta trúng độc rồi…Trúng một loại độc kêu là Thiên Tường…

Nhâm Thiên Tường khó hiểu nâng lên mặt Văn Dục, nhìn cặp mắt đỏ hoe kia. Hắn ngây ngẩn cả người, gẩy gẩy cái mũi hồng hồng của Văn Dục, thương tiếc thở dài, sau đó ôm lấy hắn: “Ngu ngốc, như vậy sẽ cảm lạnh a. Không biết sắp đến mùa đông rồi sao?”

Văn Dục vẫn là không nói lời nào, như trước đem mặt vùi vào trong lòng hắn.

Nhâm Thiên Tường ôm lấy hắn, đi đến gần sô pha, hai người liền ngồi xuống.

-“Thân mình của ngươi vẫn chưa khỏe a, cho nên ta muốn dậy sớm một chút nấu chút cháo cho ngươi a, đứa ngốc!” Nhâm Thiên Tường ôm hắn, nhẹ nhàng vuốt phía sau lưng Văn Dục “Cháo còn một lúc nữa mới chín, hiện tại đói bụng sao?”

Trong lòng ấm áp, Văn Dục ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn Thiên Tường. Nam nhân này có bao nhiêu hảo, hắn thầm nghĩ chính mình đều có được.

Nhâm Thiên Tường bưng lại đây một chén cháo nóng, từng thìa một đút cho Văn Dục. Văn Dục một bên nhìn hắn, lẳng lặng cười. Cuộc đời này có thể có được tình yêu như vậy là đủ rồi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s