Nhân vô dục nhân vô phúc

Tiểu Ngư Nhi của ta-chương 37


Tiểu Ngư Nhi của ta-chương thứ ba mươi bảy.

Trước phòng giải phẫu.

-“Tiểu Dục!” Lạc Kì Hoằng đã mặc vào áo blue trắng, hắn lo lắng cầm lấy tay Văn Dục “Ngươi thật sự sẽ không hối hận sao?”

-“Đứa ngốc, ngươi biết ta mà!” Văn Dục ôm Kì Hoằng một chút, nở nụ cười “Hơn nữa là Phó Cự giáo thụ tự mình mổ chính, bạn tốt của ta tự mình ở bên cạnh chờ đợi…Ta cảm thấy thực vui vẻ, thật sự!”

-“Nhâm Thiên Tường nếu không hảo quý trọng ngươi, ta nhất định sẽ giết hắn!” Lạc Kì Hoằng gắt gao ôm người bạn tốt trước mắt này.

-“Được rồi, nên tốc chiến tốc thắng. Phòng giải phẫu này ta nhưng là lén mượn a!” Phó Cự sớm đeo xong khẩu trang, đẩy cửa ra, ba người liền đi vào.

Tác Phỉ Á Ny Âu công ty.

Mí mắt Nhâm Thiên Tường cứ giật không ngừng, đáy lòng luôn cảm thấy có chút bất an, Hắn dừng lại công việc, bóp thái dương, đầu đột nhiên có chút choáng váng.

-“Sao vậy? Thiên Tường, có cần nghỉ ngơi một chút hay không?” Viên Ngang pha một chút cà phê, đã đi tới, đưa tới cà phê “Muốn uống một chút không?”

-“Không cần, ta muốn pha chút sữa!” Nhâm Thiên Tường đứng lên, cầm lấy một gói sữa bột, quay đầu lại cười cười “Dục nhi không cho ta uống nhiều cà phê, hắn nói uống nhiều không tốt lắm!”

-“Cái gì…” Tay Viên Ngang hơi hơi run rẩy một chút, nhìn Nhâm Thiên tường, trong chốc lát liền nhẹ nhàng cười cười “Như vậy a, vậy chỉ có thể để ta uống!”

-“Cám ơn ngươi, tiểu Ngang!” Nhâm Thiên Tường bưng sữa tới “Ngươi muốn uống hay không, ta giúp ngươi pha một ly!”

-“Không cần, đợi tí đi qua bên kia một chuyến, 15 giờ chính thức bắt đầu đấu thầu!” Viên Ngang uống một ngụm cà phê, đi trở về vị trí của mình.

-“Uy, ta muốn một ly!” Lang Trạch Thiên nhìn chằm chằm máy tính không ngừng nhảy lên số liệu, cũng không ngẩng đầu lên hô một tiếng.

-“Tự mình đi pha đi, ta hiện tại đang bận xem xét chút văn kiện!” Quay lại cười một cái với Lang Trạch Thiên, Viên Ngang cũng không ngẩng đầu lên đang nhìn văn kiện .

-“Ngươi…” Lang Trạch Thiên có chút sinh hờn dỗi.

-“Ư…” Đầu Thiên Tường rất là đau, hắn nhịn không được khẽ kêu một tiếng, gắt gao bóp cái trán.

-“Làm sao vậy? Nếu không ngươi nghỉ ngơi một chút đi!” Viên Ngang mạnh đứng lên, đi đến trước mặt hắn “Thiên Tường, lần này ngươi là trụ cột trong trận đấu, nghỉ ngơi tốt rồi nói sau! Đợi đấu thầu, ta cùng a Vũ bọn họ đi!”

-“…Tiểu Ngang, ta cảm thấy hôm nay hình như sắp phát sinh cái gì? Đáy lòng rất là bất an!” Nhâm Thiên Tường cầm lấy tay Viên Ngang, vẻ mặt lo lắng “Ngươi nói a, có phải là Dục nhi xảy ra chuyện gì hay không?”

-“Sẽ không a, Văn Dục luôn luôn ở trường học, hảo hảo!”

-“Vậy trong lòng loại này bất an?”

-“Đứa ngốc, bởi vì buổi chiều phải đấu thầu a. Thiên Tường, ngươi đối chính mình yêu cầu rất cao! Đừng luôn tự mình gánh vác, đừng quên ngươi còn có chúng ta a!” Viên Ngang ôn nhu nhìn nam nhân trước mắt này. Hắn yếu ớt chỉ có thể để hắn Viên Ngang nhìn thấy!

-“Ân, cám ơn a tiểu Ngang!” Nhâm Thiên Tường nở nụ cười. Khi đó gió thổi động bức màn, gợi lên khuôn mặt tươi cười của Thiên Tường, gợi lên tâm Viên Ngang, cũng gợi lên tầm mắt Lang Trạch Thiên. Hắn bi ai nhìn hai người kia, thản nhiên nở nụ cười. Có một số việc thật sự không thể thay đổi, tựa như chính mình không thể thay đổi được người gặp Viên Ngang trước là thiên tường mà không phải hắn. Trong lúc Viên Ngang khó khăn nhất, vì sao ở bên cạnh Viên Ngang không phải là hắn mà là Thiên Tường…

Đấu thầu tiến hành thật sự là thuận lợi, Nhâm Thiên Tường dẫn dắt tiểu đội tiến hành lễ tổng kết quý nhất thuận lợi. Mọi người đang cùng một chỗ uống rượu chúc mừng, Nhâm Thiên Tường đột nhiên nhớ tới cái gì, lập tức lấy điện thoại di động ra.

-“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì ?” Lang Trạch Thiên nhướn mày.

-“Gọi điện cho Dục nhi, tối nay ta mới về, gọi cho hắn đi về trước a!” Nhâm Thiên Tường nở nụ cười, cười đến rất là dáng vẻ hạnh phúc. Nhìn nụ cười như vậy, Viên Ngang quay mặt đi, cúi thấp đầu, uống hồng rượu.

-“Thật là, có lão bà liền đã quên huynh đệ!” Lang Trạch Thiên liếc trắng mắt.

-“Nào có, ngươi xem ta đều không phải ở lại cùng các ngươi sao!” Nhâm Thiên Tường nở nụ cười đụng phải Lang Trạch Thiên, nghiêng mặt đi nghe điện thoại: “Dục nhi, ta đêm nay có chút việc, tối nay mới về. Ngươi về trước…”

Nói còn chưa xong, tươi cười trên mặt Nhâm Thiên Tường tức thì biến mất không thấy. Sắc mặt hắn tái nhợt, sau đó lập tức ngắt điện thoại, cũng không quay đầu lại buông ly rượu, liền xông ra ngoài

-“Thiên Tường!” Viên Ngang còn không kịp phản ứng lại đây, Thiên Tường sớm đã lên xe.

-“Làm sao vậy?” Âu Dương Vũ cùng Âu Dương Trụ chạy tới “Thiên Tường xảy ra chuyện gì vậy?”

-“Liên quan đến Văn Dục!” Lang Trạch Thiên thản nhiên nhìn Viên Ngang.

-“Có thể là đã xảy ra chuyện đi! Muốn qua đó xem sao không? Lúc này Văn Dục hẳn là còn tại trường học!” Viên Ngang nhíu nhíu mày.

-“Làm bóng đèn sao? Sao có thể có chuyện gì a?” Lang Trạch Thiên như trước thản nhiên. Hắn chính là không thích người này như vậy. Rõ ràng để ý muốn chết, ngay cả chính mình đều không chịu được còn muốn cố tình nhịn.

-“Tiểu a Thiên!” Âu Dương Vũ nhìn Lang Trạch Thiên liếc mắt một cái.

-“Hảo hảo, chúng ta đi xem đi!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s